Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

Xua đi quá khứ (2 tập)


− Thưa ba, con yêu cô ấy và sẽ cưới cô ấy làm vợ.
Trần Chương nhìn ba bình thản. Chàng hiểu vị trí của chàng.
− Mày câm đi! Cưới! Cưới! Mày định cưới gái nhảy về nhà à? Mày định bôi nhọ dòng họ
Trần này sao?
− Ba! Con nghĩ, nàng đâu có tội gì khi là gái nhảy. Ðó chỉ là nghề kiềm sống. Lấy con, nàng sẽ bỏ
nghề và trở thành…

Ông Trần Phong đấm tay xuống mặt bàn nước bằng gỗ mun làm tách trà bật lên:
− Trở thành gì? Nó là gái nhảy, thì chỉ có thể là gái nhảy. Nó không được bước vào nhà này, Dòng họ
Trần mấy chục đời nay danh giá, không thể chấp nhận một gái nhảy về làm dâu. Mày cút đí!
− Thưa ba, nếu ba cứ ép con, thì con sẽ đi.
− Ði! Ði ngay! Cút ngay!
Trần Chương bật dậy cùng lúc cha chàng gục xuống.
Người nhà hốt hoảng xúm quanh. Má chàng từ nãy giờ ngồi yên nhìn chàng, khi thấy chàng như
vậy, bà kêu lên đau đớn:
− Con giết ba con rồi, con ơi.
− Mẹ! Nhưng con yêu nàng, con chỉ yêu nàng mà thôi.
Một tuần sau, đang ở trong phòng của Phương Lan, thì Trần Chương nghe có tiếng gõ cửa. Chàng
bật dậy. Cửa mở, anh lái xe của gia đình chàng bước vào:

− Chào cậu chủ.
− Chuyện gì? – Trần Chương hỏi cộc lốc.
− Ông bà sai con tìm cậu về.
− Tao không về.
− Ông bà chịu rồi.
− Cái gì?

Trần Chương không tin ở tai mình nữa. Anh tài xế gãi đầu, lúng túng:
− Ông bà đồng ý cho cậu cưới cô….
Không để cho anh nói hết, Trần Chương đã cắt ngang:
− Hả! Ðồng ý? Mày nói thật chứ? – C lay lay người tài xế như điên lên.

− Cậu chủ, cậu chủ! Thật mà. Cậu về ngay đi.
− Mày gạt tao thì liệu hồn.
− Con không dám, thưa cậu.
Nhìn sững người lái xe, Trần Chương hiểu anh ta nói thật. Chàng vui vẻ:
− Mày xuống xe đợi tao.

− Dạ.
− Này! Cho mày.
Trần Chương giật chiếc đồng hồ trên tay thưởng cho anh tài xế.

− Con xin cậu.
Trần Chương nhảy bổ vào phòng, bế bổng Phương Lan lúc này vừa từ phòng tắm bước ra.

− Chuyện gì vậy anh?
Nàng nhỏ nhẹ hỏi trên môi chàng.
Trần Chương vẫn quay trong tiếng nhạc từ đĩa hát vang ngập phòng và hôn lên khắp mặt, cổ
Phương Lan:
− Ôi, nữ hoàng của anh! Vợ của anh….Phương Lan, vợ của anh….
− Anh yêu! Anh nói gì thế? – Nàng tuột khỏi tay chàng.
Trần Chương giật tấm chăn quấn quanh người Phương Lan, rồi kêu to, mắt sáng bừng
đam mê.

− Kho báu này từ nay thuộc về anh rồi.
Chàng nhào tới ôm chặt chặt nàng sung sướng, Phương Lan vẫn ngơ ngác.
− Anh muốn nói gì? Sao anh như người điên vậy? Trần Chương vẫn say sưa trên bờ ngực của
nàng:
− Anh sẽ cưới em làm vợ.

Từ khi gặp Trần Chương, Phương Lan đã biết mình đã gặp được gã trai giàu tiền nhiều của. Nàng đã
không tiếc chàng điều gì để moi cho được nhiều tiền bạc và những tặng vật quý giá của chàng, nhưng
nàng vẫn chỉ coi chàng là một vị khách sộp mà thôi. Cho tới khi biết chàng có ý định cười mình, thì
Phương Lan đã nghĩ ngợi cân nhắc rất nhiều. Phương Lan được “dạy dỗ” rất nhiều về nghề của nàng và
dù vừa tròn đôi mươi, nhưng Phương Lan cũng đã biết thế nào là thói đời. Khách làng chơi đâu có
mấy ai thật lòng với những cô gái như mình. Ða số họ coi nàng như món đồ chơi đẹp vậy thôi. Và khi
bỏ tiền ra để chơi cho thoả, họ vẫn ngầm dành một sự khinh bỉ, rẻ rúng, nhưng Phương Lan chẳng để
nằm lòng. Nàng hiểu mình và nàng đã định nếu có dịp, nàng vẫn muốn tìm cho mình một tổ ấm sang
trọng. Ðiều này khó, nhưng nàng vẫn hy vọng cơ hội rồi sẽ đến.

Nay, gặp Trần Chương, nàng mừng vì chàng tỏ ra say mê nàng thật sự.
Khi biết chàng là con một gia đình danh giá nhất thành phố này, thì nàng có hơi lo sợ. Liệu nàng có đủ
sức để giữ chân Trần Chương? Nhưng rồi như một giấc mơ, Trần Chương mời mình về thăm nhà
chàng. Một biệt thự thật tuyệt diệu ngay giữa thành phố náo nhiệt, mà vẫn có cả một khu riêng của dòng
họ Trần bao đời ngự trị. Sau những bức tường cao, sau cánh cừa sắt đồ sộ là vườn, là thảm cỏ, là các
bồn hoa, vòi phun nước… rồi lối đi rải sỏi trắng tới toà nhà đồ sộ. Phương Lan choáng ngợp. Mình
không ngờ nhà Trần Chương lại giàu có đến thế. Ngay ở Hồng Kông, Phương Lan cũng chưa bao giờ
được bước chân vào những biệt thự lớn như vậy.
Phương Lan yêu Trần Chương rất ít, nhưng nàng biết nếu làm vợ chàng, nàng sẽ có tất cả. Nàng sẽ thật
sự trở thành một nàng công chúa trong điện ngọc, chứ không chỉ là những câu phỉnh nịnh của các gã si
tình.

Nhìn Phương Lan đang lặng đi vì xúc động, Trần Chương liền siết chặt nàng hơn và hôn lên môi
nàng:
− Phương Lan! Em chuẩn bị sâm banh đi, anh sẽ trở lại đêm nay. Ba mẹ anh đã đồng ý cho anh
cưới em rồi.
− Hả! Làm sao anh biết?
− Tài xế của ba vừa đến báo cho anh biết. Phương Lan! Hôm nay, em đừng đi nhảy nữa nha. Hãy
đợi anh! Anh sẽ cưới em mà.

Trần Chương nhìn người yêu tràn đầy hạnh phúc, nhưng Phương Lan đã rời khỏi tay chàng:

− Trần Chương! Em không ảo tưởng như anh đâu. Em biết ba mẹ anh làm sao chiều theo anh được.
Rất tiếc, vì em chỉ là gái nhảy. Ôi….

Giọng nàng nức nở làm tim chàng tan nát. Trần Chương lao đến, quỳ xuống chân nàng:
− Phương Lan! Anh làm sao có thể sống được nếu thiếu em? Anh đã phải sống khốn khổ như vậy là đủ
rồi. Cứ tưởng tượng đôi môi ngọt ngào kia đang hiến dâng cho kẻ khác, là anh lại muốn điên lên.
Phương Lan đặt tay lên vai Trần Chương:
− Em biết, nhưng….
− Ðừng lo. Ba má anh phải chiều anh, anh biết mà. Làm sao họ có thể từ bỏ anh.

− Trần Chương! Nhiều khi danh dự gia đình phải được đặt lên trên hết. Tình yêu chỉ là cái gì nhỏ bé,
mơ hồ, không vững bền.

− Không. Anh không chịu phí hoài đời anh được. Anh phải có em, thà anh mất tất cả để
có em.
Trần Chương tha thiết ghì chặt Phương Lan, nhưng nàng vẫn đẩy chàng ra:
− Thôi được, em tin anh. Anh cứ về gặp ba má anh đi, em chờ anh trở lại.

Thấy Phương Lan vẫn thờ ơ trước tình cảm của mình. Trần Chương cuồng si hơn. Lòng chàng như lửa
đốt, chàng nói:

− Phương Lan! Nếu không cưới được em thì anh sẽ chết. Nói rồi, Trần Chương lao ra cửa.
*** Phương Lan ngồi xuống giường. Một hy vọng nhỏ nhoi lại loé lên trong tim nàng. Phương Lan
nhớ lại cái buổi chiều Trần Chương đưa nàng về nhà ra mắt ba mẹ.
Những bậc đá trắng bóng như gương dẫn nàng bước tới cửa lớn để vào đại sảnh rộng mênh mông, với
những phiến đá hoa cương được xếp theo hình bàn cờ chỉ có hai màu đen trắng sang trọng làm nền nhà.
Phương Lan suýt kêu lên khi nàng chạm gót giày xuống mặt đá được đánh bóng như gương.

− Một sàn nhảy tuyệt vời!

Nhưng nàng kềm lại được và chỉ siết nhẹ cánh tay Trần Chương. Chàng dẫn nàng tới cầu thang rộng có
lót thảm đỏ, lên lầu. Linh cảm thấy có đôi mắt nào đang kín đáo nhìn theo, nên Phương Lan vụt quay
lại. Ðôi mắt rất sắc của nàng nhận ra ngay sau cây tùng gần bên chiếc Piano đen bóng ở góc bên kia,
một người đàn ông đang nhìn như muốn

nuốt chửng nàng. Phương Lan mỉm cười và kín đáo lia về phiá cây tùng một tia nhìn lơi lả. Nàng thấy
khó chịu khi chiếc cầu thang gấp khúc đột ngột làm khuất mất cái góc kia. Vẫn tươi như một tia nắng
ban mai, Phương Lan nói với Trần Chương:

− Giá chiếc cầu thang này được làm theo một đường lượn, thì nó sẽ đẹp hơn biết bao.
− Em nói đúng. Nhưng cách đây năm mươi năm, ông bà anh vẫn thích vẻ bề thế hơn là duyên dáng
cầu kỳ. – Trần Chương vui vẻ giải thích.

Họ đã lên đến lầu một, hành lang bao quanh để có thể nhìn xuống đại sảnh. Trần
Chương giải thích:
− Tầng này chỉ là những phòng ngủ cho khách khi gia đình có tiệc chiêu đãi lớn. Ngoài ra cũng có
hai phòng khách nhỏ. Một trang trí theo phong cách Á Ðông.
Trần Chương dẫn Phương Lan tới trước một cánh cửa gổ trạm trổ cầu kỳ. Ðẩy cửa ra, Trần Chương
làm Phương Lan phải thán phục vì mọi thứ trong phòng đều toát ra vẻ sang trọng, quý phái của các bật
vui chúa Trung Quốc:

− Ðẹp quá!

− Anh sẽ đưa em sang phòng khách được trang trí theo kiểu của nữ hoàng Anh. Thật ra, mỗi phòng này
là một tập hợp các sưu tập mà gia đình anh đã dày công giữ gìn. Nó biểu hiện cho một nền văn hoá
phương Ðông và một phong cách văn hoá phương Tây.

− Anh yêu! Ở đây, cái gì cũng thật tuyệt vời.
− Rồi đây, nó sẽ được bàn tay em vuốt ve.

Trần Chương âu yếm nâng bàn tay của Phương Lan lên môi. Nàng mỉm cười nhìn chàng:

− Em…em không tin là ba má anh chịu nhận em vào gia đình.
Trần Chương ngạc nhiên nhìn vào đôi mắt đen thẳm. Từ khi cùng nàng bước trên xe hơi xuống, chàng
thấy Phương Lan rất tự tin. Nàng bước đi và nói năng như ở nhà của mình. Chàng tưởng nàng đinh ninh
sẽ chiếm được cảm tình của cha mẹ chàng chứ. Ôi! Thì ra….Hay là tận mắt chứng kiến sự giàu có của
gia đình chàng, nên Phương Lan đã giao động? Chàng cười:
− Em sợ ư?
− Không. Nhưng em nghĩ, một gia đình bề thế, danh giá như thế này, làm sao có thể
chấp nhận em được.

Nàng mỉm cười, nhưng mắt long lanh muốn khóc cho thân phận tủi nhục của mình. Nếu nàng không
phải là cô gái nhả …Phải, nếu nàng chỉ là một cô thợ may bình thường, lương thiện hay một cô bán
tạp hoá có thể nàng còn có cơ may làm vợ chàng. Nhưng hỡi ơi! Số phận đã sớm đẩy đưa. Mới tám
tuổi, nàng đã được người ta đưa về và huấn luyện để trở thành vũ nữ. Bà chủ của nàng nhận ra ở Sài
Gòn có thể phất được vì số quân viễn chính tới rất đông nên đã đưa nàng và các chị em sang đây.
Phương Lan trở về mảnh đất mà mẹ nàng đã bỏ ra đi.
Trần Chương cảm động choàng tay quanh lưng Phương Lan, dìu nàng ra cửa:
− Phương Lan! Em đừng vội buồn. Anh sẽ thuyết phục ba má. Bây giờ, chúng ta lên lầu hai.

Phương Lan ngại ngùng bước theo Trần Chương đi thăm khắp toà nhà. Chỗ nào cũng
đẹp, chỗ nào cũng sáng bừng sự giàu có, dư thừa, sang trọng.

− Em mệt chưa? Phương Lan lắc đầu.
− Vậy ta xuống vườn. Anh sẽ kêu người đem nước đến. Hay em muốn bơi? Phiá sau có một hồ bơi đẹp
lắm. Ðảm bảo là em sẽ thích cho mà xem. Tắm rồi em sẽ khoẻ và tâm trạng sẽ đổi khác, sẽ sảng khoái.
− Nhưng chúng ta chưa gặp ba má anh.
− Anh nghĩ phải vào cuối buổi chiều, giờ này ba anh vẫn còn làm việc.
− Sao anh không phụ ba?
− Ồ, Phương Lan! Bây giờ thì chưa cần thiết. Nhưng cưới được em rồi, anh hứa sẽ làm việc.
Ðúng là nhìn nước hồ trong vắt và chiếc cầu nhảy xinh xắn, Phương Lan đã không cưỡng lại sự ham
thích, được ngâm mình trong hồ.

Một lát sau, trong chiếc áo tắm rất mốt, Phương Lan leo lên cầu nhảy. Nàng đưa tay ra phía trước và
chính lúc nàng dợm chân để nhún mình để nhảy xuống nước, nàng lại cảm thấy đâu đó có đôi mắt đang
bám chặt vào da thịt nàng. Trong tích tắc nhào vào làn nước mát rượi, Phương Lan lại kịp nhận ra
bóng một người nép trong nhà mát ở cuối vườn. Nàng cảm thấy rạo rực lạ lùng. Một cảm giác chưa
từng thấy ở nàng. Phương Lan thấy vui hẳn lên. Nàng cảm thấy thật rõ là mình muốn được làm chủ
chốn này vô cùng. Nàng đã cười rất tươi, nụ cười như gởi gắm cho ai đó sau hàng cột. Người này
không quen và chưa một lần thất mặt. Trần Chương hơi lạ cho tâm trạng của người đẹp. Tuy vậy, nhìn
nàng vui đùa với nước như một nàng tiên cá tinh nghịch, chàng chỉ thấy si mê nàng hơn. Chàng mong
chờ cái giây phút gặp gỡ ba má quá chừng. Nó sẽ quyết định tất cả.
Tắm xong, họ khoát tay nhau đi dạo trên thảm cỏ xanh mướt. Ðây đó những chậu hoa quý trên những bệ
đá trắng, rồi những bức tượng tuyệt đẹp, những gốc cây cao rợp bóng lao xao trong gió. Phương Lan
để Trần Chương dẫn tới chỗ này, chỉ cho xem chỗ kia……Nàng như con chim nhỏ bay lượn vô tư.
Ðúng lúc hai người bước trên thảm có dãy tiến về những chiếc bàn ghế nhỏ sơn trắng trang nhã mà
người nhà vừa mang nước và trái cây đặt xuống, thì từ sau hàng rào bằng cây được cắt tỉa kỹ càng
dùng ngăn khuôn viên với dãy nhà phụ phiá sau, thì một con chó bẹc-giê to lớn lao vút đến. Con chó
như một chú ngựa bất kham và hung dữ chồm về phiá Phương Lan Sự việc diễn ra quá đột ngột. Trần
Chương sợ hãi nhảy lùi lại, Phương Lan hét lên kinh khiếp. Ngay cái giây phút căng thẳng ấy, ai đó đã
vọt lên như một cánh đại bàng, đá vào gáy con chó, làm cho nó gục xuống cổ.
Gã người làm từ sau nhà chạy lại, thở hổn hển nhìn Trần Chương khuyụ trên cỏ và
Phương Lan ngã xoài, đôi giày cao gót nhọn hoắc của nàng đã văng đi đâu mất. Gã chạy tới, kêu
to:
− Míc! Dừng lại, dừng lại! Míc! Lại đây!
Nhưng con chó vẫn nằm yên như đã chết. Gã sợ hãi đỡ cậu chủ dậy, trong khi người kia đưa tay
kéo nhẹ Phương Lan đang còn run rẩy đứng lên. Y đi nhặt hai chiếc giày trắng xinh xắn đưa cho cô, rôì
nói rất nhỏ:

− Thật đáng tiếc, thưa cô.
− Cám ơn anh.

Phương Lan luống cuống hơn, vì nàng cảm thấy người này có đôi mắt của kẻ nhìn lén mình say đắm.
“Anh ta thật cao lớn!”.

Bấy giờ, Trần Chương mới cau có:

− Anh Tư! Sao để chó chạy lung tung vậy?
− Dạ, thưa cậu chủ, con chó này, ông vừa mới mua về tuần rồi. Nó rất hung dữ. Con
đang huấn luyện nó. Không ngờ lúc nãy, nó giật dây xích trong tay con chạy đi.
− Anh có biết suýt nữa thì hậu quả sẽ như thế nào không?
− Dạ…. - Người giữ chó sợ hãi cúi gằm mặt.
− Nếu cô đây bị làm sao, thì anh… sẽ biết tay tôi. Ði đi! Ðưa nó đi! C cố ghìm cơn giận, quắc
mắt quát. Phương Lan vội đỡ lời:
− Thôi, em có sao đâu. Nhưng sao anh không cám ơn người đã cứu em?
Trần Chương chợt đỏ hai tai, lời nói của nàng như ám chỉ sự hèn nhát của chàng. Trần
Chương đã quá hoảng sợ, chàng cười lặng:
− À phải! Anh ấy là thợ máy của ba và là quản lý phụ của nhà anh đấy.

− Anh ta giỏi quá!
− Anh ấy là võ sĩ đấy. Ba vẫn để ảnh làm hộ vệ khi cần. Phương Lan nhìn quanh:
− Anh ấy đâu rồi?
− À! Có lẽ đã vào nhà rồi. Anh ta ít nói lắm. Mà em khỏi quan tâm, trong nhà này nhiều người làm
lắm, rôi em sẽ có dịp biết họ, bà chủ ạ.
Trần Chương cười to, khoái chí vì câu nói, rồi kéo Phương Lan tới bàn nước.
Gần sáu giờ, một cô gái đeo tạp dề trắng mới bước lại gần họ, khoanh tay lễ phép:
− Thưa cậu chủ, ông bà đang đợi cậu chủ và cô đây trong phòng khách.
− Phòng nào?
− Dạ, trong phòng khách Trung Hoa.

Trần Chương gật đầu, rồi kéo Phương Lan đứng dậy.
− Ta đi em.
Giọng chàng thoáng vẻ lo lắng.
“Ba tiếp chàng và Phương Lan ở phòng khách Trung Hoa. Chà! Có vẻ căng đây”. Phương Lan đọc
được ngay sự lo lắng của Trần Chương, nhưng nàng vẫn bước bình
thản lên lầu mà chẳng chút ngại ngùng. Một lần nữa, nàng kín đáo đưa mắt về phiá sau chiếc đàn Piano
và khoé miệng của nàng lại dịu dàng tặng cho ai đó một nụ cười tuyệt vời.
*** Vừa bước vô cửa, chàng đã được cô hầu gái của mẹ bảo:
− Thưa cậu chủ, bà nói, ông còn mệt nhiều, vì vậy cậu vô phòng ông ngay. Ông muốn gặp cậu chủ.

Trần Chương hơi lạ. Chàng tưởng ba chàng đã khoẻ hẳn rồi chứ. Vậy là thế nào nhỉ? Mệt nặng! Vậy
gọi ta về làm gì? Cau có, Trần Chương bước theo người hầu gái.
Ðúng là ba chàng còn bệnh, nên vẫn nằm trên giường. Má chàng ngồi trên một chiếc ghế được người
hầu đặt cạnh giường.
Thấy chàng đứng sau cô hầu, bà Trần Phong ra hiệu cho cô gái lui ra.
− Con chào ba, con chào má.
Ba chàng vẫn nhắm mắt im lặng.
Bà Phong nhìn chàng, ra ý cho chàng ngồi xuống, rồi nói:
− Anh đã về?

− Dạ.
− Anh làm cho ba anh ngã bệnh mà anh vẫn bỏ đi. - Tiếng bà đục dần vì nghẹn ngào.
− Má.
− Chúng tôi chỉ có anh, nhưng anh thật ngỗ ngược.
− Má! Con đã về. Má đừng nói nữa. Hiện giờ, sức khoẻ của ba ra sao?

− Thì ra anh cũng quan tâm. Trần Chương sốt ruột nhìn mẹ:
− Má! Bác sĩ nói sao?
− Ba anh căng thẳng quá, nên lại lên máu.
− Hiện giờ đã đỡ chưa?

− Ðã đỡ nhiều, nhưng cần được tịnh dưỡng. Tôi mong anh….- Giọng bà có dịu đi.
Trần Chương im lặng, dù trong lòng còn bực dọc vì ý nghĩ: “Hình như chàng bị lừa”. Nhưng đã về
đây, nhìn cha già trên giường bệnh, Trần Chương hiểu, chàng không được xử sự quá đáng nữa. Vì vậy
chàng ngoan ngoãn.

− Thưa má, con hiểu.
− Tốt! Anh về phòng tắm đi. Bây giờ, đến giờ thăm bệnh của bác sĩ rồi. Chút nữa, anh trao đổi với bác
sĩ xem sao?
− Dạ.
Trần Chương nhìn ba do dự, rồi quay ra cửa.
Nằm trong bồn nước, chàng nghĩ ngợi lung tung. KHông biết ý ba mẹ chàng ra sao? Liệu họ có
đồng ý cho chàng cưới Phương Lan không? Rồi không thể chờ đợi thêm, Trần Chương nhảy khỏi
phòng tắm, giật chuông.
− Thưa cậu chủ.
− Vô đây tao biểu! – Trần Chương gọi người hầu phòng.
− Dạ, thưa cậu.
− Nè! Tao hỏi, phải trả lời thành thật nha.
− Dạ, câu chủ hỏi gì con ạ?

Gã ngươì hầu trẻ tuổi mới vô làm còn rất ngờ nghệch, lo sợ nhìn cậu chủ:

− Mày ở nhà, thấy ông bà chủ nói gì không?
− Dạ thưa cậu, nói gì ạ?
− Thì về chuyện của tao đó.

− À! Dạ, không ạ. Con không nghe.
− Ðồ ngốc! Vậy ba tao bệnh thật à?
− Dạ, thật ạ. Bữa trước tưởng phải vô bệnh viện nữa đó.
Trần Chương tức tối trước cái giọng nói thật thà, ngu độn của gã hầu. Chàng lau người, nói :
− Mày lấy chiếc áo mặc nhà để ra giường cho tao.

− Dạ − Xong rồi chạy kêu nhỏ Thảo sang tao biểu.
− Dạ.
Trần Chương sốt ruột đi đi lại lại trong phòng.
− Thưa cậu, cậu cho gọi tôi.
− À ! Thảo đấy à. Tôi muốn hỏi về sức khỏe của ba tôi.

− Dạ, ông chủ đã đỡ nhiều. Bác sĩ đang ở trển.
− Ờ nè, ở nhà, cô có nghe ba má tôi nói gì về tôi không ?
Vì Thảo là người hầu gái thân tín của bà Trần Phong, nên chuyện gì Thảo cũng được biết. Nhưng cô
gái này khôn ngoan, kín đáo, cô biết chuyện gì nên nói và chuyện gì không nên nói, nên rất được bà chủ
cưng chiều, xem cô như con cháu. Thấy Chương hỏi vậy, Thảo hiểu ngay chàng muốn gì, nên liếc ra
cửa, rồi thì thầm :
− Cậu đừng cứng rắn quá như vậy.
− Thế… − Suỵt ! Bà có vẻ nhượng bộ, nhưng ông thì vẫn giận cậu lắm. Trần Chương phẩy tay :
− Hừ! Cùng lắm tôi lại bỏ đi.
− Cậu chủ! Bỏ đi đâu phải là cách tốt nhất.

− Thế, cô bảo tôi phải làm gì đây? Tôi phải cưới Phương Lan, tôi yêu nàng.
− Không ngờ cậu chủ si tình đến thế. Nhưng nếu cậu chủ ra đi tay không, liệu cô ta có chịu theo cậu
không?

Thảo nhìn thẳng vào mắt Trần Chương hỏi, làm Chương - Cậu công tử quen xài tiền như nước – lúng
túng. Thảo lại tấn công tiếp :

− Thấy chưa? Nếu cậu không nghĩ lại, thì cậu sẽ mất tất cả.
− Nhưng… − Cậu chỉ quen được làm theo ý mình. Bây giờ, cậu thử làm theo ý cha cậu
1 lần. - Thảo cười trêu cậu chủ.
− Bậy! Cô không biết đấy thôi. Tôi chỉ yêu có Plan, tôi đã hứa sẽ cưới nàng.
− Vậy thì cậu phải suy nghĩ để tìm cách chứ.
− Ôi! Cách gì? Ba tôi định kiến quá trời.

Thảo nhìn Trần Chương và thấy tội nghiệp cho cậu chủ. Cô không phải không biết là cậu chủ rất đẹp
trai, cô yêu cậu nhưng cô hiểu cô không thể. Cô đành biểu hiện tình yêu thầm kín ấy bằng sự hy sinh.
Vả lại, nếu cậu bỏ đi thì… cô cũng đau khổ chẳng kém gì ông bà Trần Phong cả. Vì vậy, Thảo quyết
định giúp cậu chủ. Cô nói với Trần Chương :
− Bây giờ, cậu chủ phải làm cho ba cậu khỏe lên đã, rồi hẵng tính.
− Ôi! – Chàng chán nản.
− Cậu phải tỏ ra là ngoan ngoãn, hiếu nghĩa.
− Nhưng… − Má cậu, bà sẽ chịu nếu cậu khôn ngoan 1 chút.
− Cô muốn nói gì?

− Cậu chủ! Việc này không dùng mưu không xong đâu. Ông chủ đã thề độc rồi.
− Thề?
− Phải. Ông chủ thề, nếu thấy mặt cô ấy 1 lần nữa, thì ông sẽ từ cậu.
− Hừ! Ổng đã đuổi rồi đó thôi.
− Nhưng là lúc nóng giận.

− Nhưng bây giờ, ổng có chịu thay đổi ý định cản trở tôi đâu.
− Vì vậy ta mới phải dùng mưu.
− Mưu? Cô nói gì?
− Nếu cậu chịu, ta sẽ có cách làm cho ông chủ bằng lòng.
− Cô có cách thật ư? Thảo cười gật đầu :
− Ôi! Tôi không quên ơn cô đâu.
− Cậu chủ! Đừng nói thế.
Mắt Thảo long lanh nhìn gương mặt của Chương giờ đây đang tan dần lớp mây u tối đã phủ dầy.

− Cô Thảo! Cô có cách gì, hãy nói đi?

Thảo ghé tai Trần Chương thì thầm… − Cô tin như vậy sao? Trần Chương nhìn cô hầu gái nửa tin
nửa ngờ.
− Tôi ở với bà chủ bốn, năm năm nay, tôi biết mà. Tính bà vậy đó… Thảo nói chắc chắn, nhưng
Chương vẫn do dự:

− Nhưng còn ba tôi?

− Ba anh cũng vậy mà. Ông rất chiều bà.
Thảo đỏ mặt vì chợt nhận ra mình đã vô ý gọi Chương là “anh”. Chương tin cậy, cầm tay Thảo :

− Cô giỏi quá! Cám ơn cô nhiều. Tôi… Thảo mắc cỡ, rụt tay lại :
− Thấy cậu chủ vui là tôi mừng rồi.
− Vậy bao giờ tiến hành?

− Ngay ngày rằm tới. Chương bộp chộp:
− Hôm nay bao nhiêu rồi?

− Mười hai. Từ hôm nay, cậu chủ phải đổi tính đi nha. Hãy quan tâm tới ba cậu 1 chút.
− Tôi hiểu rồi. – Chương cười ngượng nghịu.
− Thôi, tôi đi nha. Nhớ đừng nóng vội, hỏng việc đó.
− Cô Thảo! Cô tốt với tôi quá.
Chương nắm lấy tay cô gái và đến lúc này, chàng mới đọc được trong mắt cô bao nhiêu là tình yêu
dành cho chàng. Chương kéo Thảo lại gần :

− Thảo! Em thật đáng yêu.
Rồi thật bất ngờ, Chương đã ghì lấy Thảo và hôn lên môi nàng trước khi nàng kịp run rẩy bỏ chạy.

*** Thảo đưa bà chủ chen vào quỳ xuống trước điện thờ chính đông nghẹt người. Đặt vào tay bà chủ
bó nhang, nàng lẻn ra ngoài sau khi nhận ra bà chủ đã chìm hẳn vào những lời khấn vái vô tận của bà.
Thảo chạy tìm ông thầy thường giải xăm cho bà chủ. Nàng vẫn hay đưa bà chủ đến gặp ông, nên họ đã
quen nhau từ lâu. Vì vậy, khi thấy Thảo tới 1 mình, ông ta hỏi :
− Cô Thảo đấy à? Bà chủ của cô đâu? Hôm nay, bà không đi lễ à?
− Thưa Thầy, có chứ. Bà chủ mới tới, đang lễ Phật trong chánh điện.

Ông thầy nghe vậy, biết ngay là Thảo đến gặp ông có chuyện gì rồi, nên lựa lời hỏi tiếp :
− Cô có muốn tôi xem cho cô 1 quẻ không? Thảo cười, lắc đầu nguầy nguậy:
− Thưa thầy, con có chuyện quan trọng muốn nhờ thầy.
− Cô nói sao? Việc quan trọng lắm à?
Ông hiểu ngay bửa nay sẽ kiếm được kha khá, nên cười cầu tài nói tiếp, giọng nhỏ như
thì thào:
− Cô Thảo! Chuyện của bà chủ à?
Thảo nhích lại sát ông thầy thì thầm mấy câu… Thầy xăm gật đầu:
− Ờ… ờ… Tôi hiểu. Ờ… thế à! Vậy hả? Cô nói cậu ấy cứ yên tâm. Đúng rồi, cô nói phải. Thế à? Tôi
nghe đây. Tôi biết… Tôi nhớ rồi… Được mà. Chà… chà… Thảo lấy trong giỏ xách nhỏ đựng nhang
đèn ra 1 gói bọc giấy báo, dúi vào tay ông ta :
− Cậu tôi đưa trước thầy 2 trăm ngàn. Nếu được như ý, cậu tôi xin đưa thêm gấp năm. Ông có làm cả
năm cũng không kiếm ra số tiền đó .

− Hả! Cô nói thật chứ?
− Ông biết gia cảnh cậu tôi rồi đó, tiền bạc đâu có gì đáng lo.
− Tôi hiểu. Nhưng việc này… − Xin ông khéo léo cho và phải thật kín đáo.

− Thôi, tôi cũng liều.
Lão thầy xăm cười nhăn nhó:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét