Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Tài liệu Bích Huyết Kiếm17 pptx

dễ chịu. Cơm chiều xong, Thừa Chí kể lại cái nhà kỳ lạ cho mọi người
nghe. Ai nấy cũng phải ngạc nhiên vô cùng, và không thể đoán ra được
chủ nhân căn nhà đó là người như thế nào?
Trở về phòng nghỉ ngơi, Thừa Chí vẫn phải xếp đặt kế hoạch cần làm ở
trên Bắc Kinh này. Chàng nghĩ: “Việc cần giải quyết mọi nỗi đau khổ
cho nhân dân. Việc thứ hai là hành thích vua Sùng Chính để trả thù cho
cha mình. Nhưng biết tên bạo chúa đó không khó, chỉ vì sư phụ đã nói:
Hiện giờ bọn gian thần đang đắc thế, nếu nhà vua chết, quân dân Thanh
thế nào cũng thừa cơ đánh vào Quan ải. Cho nên việc trả thù này phải
chờ Sấm Vương khởi sự, đánh tới Kinh Đô đã. Vậy những việc cần
phải tiến hành trước tiên là làm hư hại gốc rễ của triều đình, thám thính
sự thật hư của nhà vua, để cung cấp Sấm Vương.”
Nghĩ đoạn, chàng ghi ngay vào giấy tờ rồi mới lên giường đi ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, trời mưa tuyết, trong lúc mọi người đang ăn
cơm sáng, bỗng có gia đinh hấp tấp vào thưa với Thanh Thanh rằng:
- Tiểu thư, có người đem một bức họa và một lọ hoa đến biếu.
Thừa Chí hỏi:
- Hai món đồ này khá cổ nhá đấy! Ai biếu cho thế?
Không thấy danh thiếp của người biếu. Thanh Thanh phong ba lạng bạc
lì xì, sai tên gia đinh đem ra tặng cho người đem lễ vật tới, và hỏi rõ
xem người hiểu tên họ là gì? Một lát sau gia đinh vào bẩm rằng:
- Người đem lễ vật tới biếu đã đi mất dạng rồi.
Ai nấy đều cho người đó đem biếu nhầm nhà cũng nên. Hồng Thắng
Hải nói:
- Hiện giờ, Viên tướng công tiếng tăm lừng lẫy khắp thiên hạ, lần này
tới Bắc Kinh, tin đồn đã loan truyền khắp giang hồ rồi Tiểu nhân chắc
lễ vật này là của những người một đem biếu cũng nên đấy.
Tới giữa ngọ, lại có một người gánh một mâm rượu thịnh soạn tới. Mọi
người đều nghi ngờ các món ăn có chất độc, liền cho chó ăn thử, thấy
không việc gì mới yên tâm. Buổi chiều lại tiếp tục có người đem đồ đạc
đến biếu, toàn là dụng cụ gia dùng cả.
Thanh Thanh nói:
- Nếu nhà ta có thêm cái đèn bát giác treo ở giữa cửa thì hay quá.
Nửa tiếng đồng hồ sau, đã có người đem một cái đèn bát giác thật đẹp
đến biếu liền. Lại có người đem tới rất nhiều vóc lụa, nhiễu, gấm nhiễu,
gấm, để may quần áo cho mọi người, và có đủ cả giầy, mũ, khăn, vân
vân. Còn phấn sáp thượng hạng để cho Thanh Thanh dùng cũng có
người đem tới biếu. Thiết La Hán túm lấy ngực tên phổ ky đem áo, mũ
tới quát hỏi:
- Tại sao nhà người lại biết ở đây có một vị đầu đà, mà đem cả áo cà sa
đến cho người ta dùng thế này.
Tên phổ ky bị túm ngực, hoảng sợ vô cùng, giọng run run cầm cập, trả
lời rằng:
- Tiểu nhân không biết tí gì. Sáng ngày hôm nay, bỗng có người tới tiểu
điếm mua và đặt làm các thứ này, và dặn làm xong thì đem tới đây.
Ông ta lịch sự lắm, không mặc cả nửa lời, trả tiền rồi đi liền.
Mọi người đang bàn tán thì Thanh Thanh bỗng cố ý lên tiếng nói:
- Người biết lễ vật đó có lẽ hiểu biết hết ý muốn của chúng ta. Nếu bây
giờ họ biếu tôi một chuỗi hạt trai thì tốt quá.
Một lát sau, người đầy tớ đi khỏi khách sảnh, Thanh Thanh liền bảo với
Hồng Thắng Hải rằng:
- Anh thử theo dõi xem y đi đâu.
Không bao lâu, người đầy tớ nọ quay trở lại hầu hạ. Còn Hồng Thắng
Hải hơn một tiếng đồng hồ sau mới quay trở về. Vừa bước chân vào tới
cửa đã thấy người làm tiệm bán châu báu đem hai chuỗi hạt trai lớn tới
biếu rồi. Cầm hai chuỗi hạt, Thanh Thanh vào thẳng trong nhà. Thừa
Chí và Hồng Thắng Hải cũng vào theo.
Hồng Thắng Hải nói:
- Người đầy tới đó ra ngoài cửa nói với ông già ăn xin vài lời rồi trở
vào ngay. Tiểu nhân liền đi theo người ăn xin đó.
Thanh Thanh nổi giận nói:
- Người đầy tớ nhà ta và tên ăn xin lén lút như vậy đều không phải là
người tử tế gì. Lát nữa, tôi sẽ cho chúng nếm thử một chút lợi hại thì
chúng mới chừa cái thói ấy đi.
Hồng Thắng Hải nói:
- Cô nương đoán không sai, tên ăn xin đi qua mấy con đường thì gặp
một tên chó săn công sai đi tới. Hai người trò chuyện với nhau vài câu,
tên ăn xin quay trở lại ngồi ở trước cửa nhà ta.
Thanh Thanh hỏi:
- Thế rồi anh theo dõi luôn tên chó săn nọ phải không?
Hồng Thắng Hải đáp:
- Vâng, tên chó săn ấy không trở về nha môn, lại đi tới một căn nhà lớn
ở đường hẻm nọ. Tiểu nhân nhìn xung quanh không thấy bóng người,
liền nhảy lên trên nóc nhà ngó xuống. Thì ra trong căn nhà đó có mười
mấy tên công sai đang tụ họp, trong đó có một ông già chột một mắt.
Thấy mọi người gọi y là Đơn lão sư, hình như y là thủ lãnh của bọn
chúng thì phải. Tiểu nhân sợ chúng phát giác, liền trở về ngay.
Thanh Thanh nói:
- Giỏi thật, tin tức của chúng kể cũng tinh thông đấy! Chúng ta vừa tới
Bắc Kinh bọn chó săn đã hay tin ngay. Nhưng nếu chúng muốn sanh sự
với chúng ta thì thật không may cho chúng.
Thừa Chí nói:
- Có một điều lạ lùng là, tại sao chúng cứ biếu xén chúng ta như thế
này để làm gì? Như vậy có khác gì nói trắng ra cho chúng ta biết là bọn
chúng không những công sai ở kinh đô này xưa nay vẫn tài ba lỗi lạc
hơn công sai ở các tỉnh, không khi nào chúng lại chịu làm một việc ngu
dại như thế này? Vậy, chúng làm như thế này để làm gì?
Nói đoạn, chàng sai Hồng Thắng Hải ra mời Trình Thanh Trúc, Sa
Thiên Quảng, Hồ Quế Nam, và Thiết La Hán vào bàn chuyện. Bàn tán
một lát lâu, không ai đoán ra nổi bọn công sai biếu xén như vậy có
dụng ý gì?
Thanh Thanh nói:
- Những đồ đạc do tiền bạc bất nghĩa của chúng mua, chúng ta không
nên lấy thì hơn.
Đêm hôm đó, Thanh Thanh họp cùng chàng Câm, Thiết La Hán, Hồ
Quế Nam, và Hồng Thắng Hải đem những đồ đạc của bọn công sai
biếu xén tới căn nhà lớn mà Hồng Thắng Hải phát giác hồi sáng để trả
lại. Bọn công sai ở trong nhà nghe tiếng động hẳn hòi nhưng không
thấy tên nào ló mặt ra cả.
Sáng ngày hôm sau, Thanh Thanh cho tên đầy tới vẫn thường liên lạc
với tên ăn xin già nghỉ việc liền nhưng nàng trả đủ tiền lương hẳn hòi.
Tên đầy tớ đó quỳ xuống vái lạy mấy cái, rồi đi thẳng, chớ y không tỏ
vẻ bất mãn gì cả. Thừa Chí ra lệnh cho tất cả mọi người cẩn mật, để
chờ xem có biến động gì không? Quả nhiên hôm đó không thấy có
người đem đồ đến biếu xén nữa. Tối hôm đó, trời lại mưa tuyết. Sáng
sớm ngày hôm sau, Hồng Thắng Hải vẻ mặt kinh hãi, chạy vào bẩm
báo:
- Lạ thật, không biết ai đã quét sạch tất cả tuyết phủ ở trước nhà ta rồi.
Thừa Chí nói:
- Hình như bọn chó săn vẫn cứ muốn lấy lòng chúng mình thì phải.
Thanh Thanh cười nói:
- À, em biết rồi.
Mọi người vội hỏi tại sao? Thanh Thanh nói tiếp:
- Chắc bọn chúng sợ chúng ta ở trên Bắc Kinh này quấy nhiễu thì
chúng chịu không nỗi, mới đến đây lấy lòng và làm quen với chúng ta
chớ gì?
Sa Thiên Quảng nói:
- Cô nói cũng hơi đúng đấy nhưng tôi làm cường đạo đã bao năm mà
chưa hề nghe câu chuyện lạ như thế này bao giờ.
Trình Thanh Trúc bỗng lên tiếng nói rằng:
- À, tôi nhớ ra rồi. Tên công sai một mắt biệt hiệu là Độc Nhãn Thần
Long Đơn Thiết Sinh. Y về hưu đã lâu nên tôi không đoán ra.
Mấy ngày sau, mọi người thấy không có chuyện lạ xảy ra nữa, dần dần
cũng quên bẵng câu chuyện ấy đi. Ngày hôm đó là Tết Đông Chí, mọi
người đang ở khách sảnh nhậu nhẹt chuyện trò, bỗng gia đinh bưng vào
một cái khay trong đó có một tấm danh thiếp đại hồng thật lớn. Trên
thiếp đề: Văn sinh Đơn Thiết Sinh thỉnh an, bảy chữ và kèm thêm tám
thứ lễ vật tám màu sắc.
Hồng Thắng Hải liền lấy danh thiếp của Thừa Chí, Trình Thanh Trúc,
và Sa Thiên Quảng hồi bái, còn lễ vật thì trả lại không nhận. Sáng sớm
ngày hôm sau, gia đinh lại đem danh thiếp của Đơn Thiết Sinh vào.
Thừa Chí nói:
- Mời ông ta vào chơi mau!
Gia đinh nói:
- Cái ông họ Đơn ấy kỳ lạ quá. Mới sáng tinh sương đã cầm danh thiếp
tới, chỉ nói “Thỉnh anh Viên tướng công” rồi đi ngay. Cháu đã mời ông
ta vào ngồi chơi xơi nước, nhưng ông ta không vào và đi liền.
Liên tiếp ba ngày liền, cứ trời mới sáng tỏ, là Đơn Thiết Sinh cầm danh
thiếp đến thỉnh an.
Trình Thanh Trúc nói:
- Trong võ lâm phía Bắc này, Độc Nhãn Long Đơn Thiết Sinh cũng có
đôi chút địa vị và tên tuổi. Không hiểu tại sao y lại giở trò lén lút như
thế? Để sáng mai, để đi kiếm y hỏi xem.
Hồ Quế Nam nói:
- Hành động của y không có chút ác ý gì cả. Thế mới khó hiểu chớ?
Thiết La Hán bỗng lớn tiếng nói:
- Tôi biết y định làm gì rồi.
Ngày thường y rất ngô nghê ngốc nghếch, nay bỗng có sáng kiến hơn
người, ai nấy đều ngạc nhiên vô cùng hỏi:
- Y định làm gì thế?
Thiết La Hán đáp:
- Y thấy Viên tướng công anh tuấn, võ công lại cao siêu, tên tuổi lại
lừng lẫy, cho nên y muốn đem con gả cho cũng nên đấy.
Thấy tên ngốc phát biểu ý kiến ngộ nghĩnh quá, không ai có thể nhịn
được, đều cười ồ cả lên. Thiên Quảng đang uống nước, buồn cười đến
nỗi phun cả nước vào người Hồ Quế Nam. Vừa lau áo, vừa cười, Hồ
Quế Nam nói:
- Con gái Độc Nhãn Long chắc cũng độc nhỡn như y. Có khi nào Viên
tướng công lại chịu lấy tiểu thơ chột mắt như thế?
Thiết La Hán trợn trừng mắt lên hỏi:
- Sao anh lại biết rõ đến thế?
Hồ Quế Nam cười đáp:
- Tại sao anh biết rõ y có con gái?
Mọi người đùa diễu một hồi, Thanh Thanh không nói năng gì cả,
nhưng trong lòng có vẻ không vui. Nàng nghĩ thầm: “Tên Độc Nhãn
Long bậy thật, nhỡ y muốn gả con gái cho Thừa Chí thật thì sao?”
Đêm hôm ấy, nàng lấy bảy tám tờ giấy trắng vẽ hình Độc Nhãn Long
Đơn Thiết Sinh đạo chích. Chờ tới đêm khuya, nàng phi thân tới bảy
tám nhà giàu có, ăn trộm vàng bạc, châu báu, rồi mỗi nhà nàng dán một
tờ giấy có vẽ hình và chữ nói trên.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hồng Thắng Hải tới gõ cửa phòng của Thanh
Thanh và nói:
- Tiểu thơ! Độc Nhãn Long đã tới đấy ạ. Hiện giờ Viên tướng công
đang tiếp y ở khách sảnh.
Thanh Thanh liền cải nam trang đi ra ngoài khách sảnh, quả nhiên thấy
Thừa Chí, Trình Thanh Trúc, và Sa Thiên Quảng đang tiếp một ông già
gầy gò, bé nhỏ, uống trà. Thừa Chí liền giới thiệu nàng với người nọ.
Thanh Thanh thấy Đơn Thiết Sinh đã ngótsáu mươi tuổi, râu tóc bạc
phơ, một con mắt bên trái lóng lánh sáng quắc, trông rất thông minh
mẫn tiệp.
Đơn Thiết Sinh nói:
- Tiểu nhân làm như vậy tự biết đường đột vô cùng, nhưng sự thật đang
có việc lớn định nhờ vả Viên tướng công cùng quý vị giúp đỡ cho. Vì
không được hân hạnh quen biết quý vị, tiểu nhân mới phải dùng hạ
sách như vậy. Xin quý vị thứ lỗi cho.
Nói xong, y quỳ xuống vái lạy. Vội đỡ y dậy, đang định hỏi y nhờ vả
việc gì, thì Thanh Thanh đã hỏi trước:
- Tiểu thơ đằng nhà vẫn mạnh giỏi đấy chớ? Sao ông không đưa cô ta
đến đây chơi một thể?
Đơn Thiết Sinh ngạc nhiên một lát rồi mới trả lời:
- Tiểu nhân chỉ có một mình thôi ạ. Vợ không có thì lấy đâu ra con với
cái?
Thanh Thanh tủm tỉm cười, trở về phòng lấy những vàng bạc, châu báu
vừa ăn trộm được, đem trả lại Thiết Sinh và cười nói:
- Muốn đùa giỡn ông, tôi đã lấy trộm những thứ này về. Bây giờ lại
phải nhờ ông đem trả lại cho những thất chủ. Xin ông đừng có trách cứ
nhé? Nhưng tôi không làm thế thì không sao mời được ông tới đây
chơi.
Đơn Thiết Sinh nghĩ thầm: “Cậu đùa giỡn như thế suýt giết hại cái thân
già này!”
Mọi người không hiểu, đều ngạc nhiên định hỏi nguyên nhân tại sao,
thì bỗng có một tên công sai hấp tấp chạy vào, vái chào mọi người
xong liền nói với Đơn Thiết Sinh rằng:
- Đơn lão sư, hôm nay lại mất hai nghìn lạng tiền ngân khố nữa.
Đổi ngay sắc mặt, Đơn Thiết Sinh vội đứng dậy, vừa chào vừa nói:
- Hiện giờ tiểu nhân đang có việc rất cần phải đi điều tra ngay. Lát nữa
tiểu nhân trở lại thỉnh an quý vị.
Nói xong, y nhận lấy những tiền bạc, châu báu của Thanh Thanh trao
trả, rồi theo tên công sai đi liền.
Chiều hôm ấy, trời lại mưa tuyết thật lớn, Thanh Thanh rủ Thừa Chí
cỡi ngựa ra ngoài thành uống rượu thưởng tuyết cảnh ở trên hồ. Hai
người không đi chơi chung thế này đã lâu, nhân ngày hôm đó được
nhàn rỗi mới cùng đi chơi cho thỏa thích một hôm.
Xung quanh hồ cỏ lau mọc um tùm. Thanh Thanh bày thức ăn ra khay,
rót hai chén rượu, rồi cùng Thừa Chí vừa nhậu nhẹt vừa ngắm phong
cảnh. Nơi đây xưa nay đã vắng bóng du khách lui tới, bây giờ trời lại
mưa tuyết lớn như vậy, thì còn ai đến ngoạn cảnh nữa. Thừa Chí hỏi
Thanh Thanh vừa rồi trao trả cái gì cho Đơn Thiết Sinh?
Thanh Thanh vừa cười vừa kể lại câu chuyện đi ăn trộm đêm qua cho
Thừa Chí nghe.
Thừa Chí nói:
- Hà! Anh vừa khen ngợi chú hồi này đã ngoan ngoãn nhiều. Ngờ đâu
chú vẫn còn tinh nghịch như thế?
Thanh Thanh hỏi:
- Em có thấy khen ngợi bao giờ đâu?
Thừa Chí nói:
- Anh khen chú ở trong đáy lòng, thì chú biết sao được?
Thanh Thanh khoái chí, tươi cười nói:
- Ai bảo tên họ Đơn ấy không lộ diện cứ ngấm ngầm quấy nhiễu chúng
ta như thế?
Thừa Chí nói:
- Không biết y nhờ vả chúng ta việc gì?
- Những hạng người như thế thì ta giúp đỡ làm gì cho hoài hơi mất
công?
Uống rượu một hồi lâu, hai người nhắc lại chuyện uống rượu thưởng
hoa ở nhà họ Ôn, phái Thạch Lương hồi nọ, Thanh Thanh nhớ đến mẹ
và cố hương bỗng rầu rĩ muốn khóc. Thừa Chí phải kể chuyện vui cho
nàng nghe, nàng mới khuây khỏa phần nào.
Thấy trời sắp tối đến nơi, hai người liền thu xếp chén dĩa, quay vào bờ
định trở về nhà, vừa đi tới cái đình ở ven hồ, thấy một tên ăn xin mình
trần nằm trên mảnh chiếu rách, Thanh Thanh thương hại liền nói:
- Tội nghiệp thật!
Rồi nàng móc túi lấy một nén bạc ra, để trên mặt chiếu và khẽ nói tiếp:
- Mau đi mua quần áo mặc cho khỏi rét đi. Chớ không trời giá lạnh thế
này, lão cảm hàn khốn đấy!
Hai người vừa đi khỏi, bỗng nghe tên ăn xin lẩm bẩm nói:
- Cho lão tiền bạc thật vô ích! Trời có lạnh thêm chút nữa cũng không
thể nào rét chết lão già này! Có còn rượu mời lão uống mới phải là
người biết điều chớ!
Thanh Thanh cả giận, quay lại định mắng chửi vài câu, Thừa Chí liền

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét